SEA Games 33 không chào đón bạn ở Thái Lan bằng cách mở toang cánh cửa và tổ chức những bữa tiệc xa hoa lộng lẫy. Ngược lại, bạn đi tìm SEA Games 33…
– Ủa, ở đây đang có SEA Games à? Em chẳng thấy có không khí gì hết!
Cậu bạn người Việt Nam sống ở Thái Lan đã nói với tôi như vậy. Hôm ấy là ngày 15/12, tức thời gian diễn ra SEA Games 33 đã sắp đi đến hồi kết. Đó có lẽ cũng là cảm nhận chung của nhiều khách du lịch khi đến Bangkok, Chonburi, Nakhon, Pattaya… để cổ vũ cho các đội tuyển của mình.
Kỳ đại hội thể thao không ồn ào
SEA Games 33 diễn ra rất lặng lẽ. Trên các con đường tại Bangkok rộng lớn, hình ảnh của đại hội không xuất hiện nhiều. Những tấm poster in thông điệp “Sawasdee” về SEA Games 33 bị trộn lẫn giữa hàng loạt poster khác về ca nhạc, điện ảnh… Đôi lúc, bạn phải rất tinh mắt mới nhận ra.
Tại nhiều địa điểm thi đấu, cờ phướn, bảng hiệu chỉ dẫn không có nhiều. Ở Đại học Chulalongkorn, nhiều người còn không biết nơi mình đang làm việc được chọn để tổ chức các màn tranh tài của môn boxing. Ở Đại học Bangkok Thonburi, khuôn viên trường rất rộng lớn nhưng không có bất kỳ bảng chỉ dẫn nào về SEA Games 33 ngoài cổng, khiến nhiều tài xế taxi không biết dừng chỗ nào để khách của mình tránh cảnh đi bộ quá xa. Tóm lại, nếu không đi đúng đường và gặp đúng người, bạn rất dễ bị lạc. Nếu không đi sớm, bạn có thể bỏ lỡ một phần của ngày thi đấu do phải lòng vòng tìm nơi cần đến.
Đất nước Thái Lan nổi tiếng về khả năng tổ chức sự kiện và là cường quốc thể thao tại Đông Nam Á. Vậy điều gì đã xảy ra, biến SEA Games 33 trở nên lặng lẽ như vậy?
Lý do thì có muôn vàn. Nhiều người than trách về sự thờ ơ của nước chủ nhà, cho rằng họ không muốn đăng cai nên làm cho có lệ. Nhiều nguồn tin khác cho biết đây là hệ quả tất yếu của việc thay đổi đơn vị phụ trách kế hoạch tổ chức sự kiện quá đột ngột, chỉ một tháng trước khi đại hội khởi tranh.
Một bộ phận người dân Thái Lan tiết lộ rằng đất nước của họ đang trong thời gian quốc tang Thái hậu Sirikit Kitiyakara, nên các hoạt động vui chơi giải trí, sự kiện thể thao… đều bị hạn chế về độ hoành tráng. Một số người khác cảm thông vì nhiều môn thể thao được dời về Bangkok từ Songkla do nơi này vừa chịu ảnh hưởng của thiên tai; thời gian quá gấp gáp dẫn đến nhiều hạng mục không được hoàn thành chỉn chu…
Còn nhiều lý do khác nữa. Và tất cả khiến SEA Games 33 không hoành tráng, sôi động như kỳ vọng.

Đi tìm SEA Games 33…
Không khí SEA Games 33 không xuất hiện ở mọi nơi. Muốn cảm nhận bầu không khí ấy, bạn phải đi tìm và trân trọng từng khoảnh khắc mà mình tìm thấy.
Tại Thái Lan, vẫn còn rất nhiều người quan tâm đến kỳ Đại hội mà đất nước của họ đang tổ chức. Sau trận bán kết nội dung bóng đá nam giữa U22 Việt Nam và U22 Philippines, tôi trở về khách sạn Avani Riverside. Cậu nhân viên tên Pakin và các đồng nghiệp liền tìm đến:
– Việt Nam thắng à?
– Vâng, đúng rồi.
– Tỷ số là 2-0?
– Chính xác. Giờ chúng tôi đang chờ Thái Lan của các bạn ở chung kết.
– Yeah. Tuyệt vời.
– Nhưng Việt Nam của chúng tôi sẽ vô địch!
– Không không. Thái Lan mới vô địch!
Một lần khác, tôi ngồi sau một tài xế xe ôm công nghệ giữa đêm yên tĩnh tại Bangkok. Anh nói về Việt Nam, rồi chuyển sang đề tài SEA Games với giọng đượm buồn, như muốn khóc.
– Anh sao thế? Anh đang buồn à?
– Vâng. Tuyển bóng đá nữ của tôi vừa thua ở bán kết.
– Không sao đâu. Việt Nam và Thái Lan sẽ gặp nhau ở chung kết bóng đá nam!
– Vâng vâng (cười nhẹ).
Tất nhiên rồi, không khí SEA Games luôn xuất hiện ở những địa điểm thi đấu. Dù hàng ghế trên khán đài không được lấp đầy, sự cuồng nhiệt và sôi động vẫn không hề vắng. Người hâm mộ như truyền ngọn lửa hừng hực, tiếp thêm sức mạnh cho các vận động viên. Lá cờ, trang phục truyền thống của các quốc gia tham dự có thể ít, có thể nhiều nhưng không thể thiếu.
Nhiều người không chỉ cổ vũ cho VĐV của mình, mà còn cổ vũ cho VĐV nước bạn, thậm chí là… đối thủ.

Ngày 15/12, vòng bảng nội dung bóng chuyền nam, tuyển Việt Nam bị tuyển Thái Lan dẫn 0-2. Thấy vậy, tôi liền tìm đến nhóm CĐV Thái Lan và nói:
– Tôi muốn trận đấu này kịch tính hơn một chút. Các anh có thể cổ vũ cho tuyển Việt Nam của tôi được không?
– Được chứ, được chứ!
– Hai… ba…
– Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch!
Ngày 17/12, tại Đại học Chulalongkorn, bán kết các hạng cân của môn boxing. Trên khán đài, ông Samat 66 tuổi liên tục nhảy múa. Ông hò reo, thổi kèn không chỉ dành cho các võ sĩ đồng hương Thái Lan, mà còn với cả các võ sĩ Indonesia, hòa vào đám đông cuồng nhiệt.
Ngày 18/12, tại Đại học Bangkok Thonburi, chung kết Futsal nữ giữa tuyển Việt Nam và tuyển Indonesia. Một số anh nhân viên y tế người Thái Lan lén… trốn việc, lên khán đài, hò reo cổ vũ… cho tuyển Việt Nam. Các anh từ chối phỏng vấn, dặn mình giữ bí mật hộ. Dễ thương vô cùng.
Và còn rất nhiều mẩu chuyện nhỏ khác nữa. Chúng không xuất hiện ở mọi nơi tại Bangkok, tại Chonburi hay tại đất nước Thái Lan, đòi hỏi bạn phải chủ động đi săn tìm. Nói cách khác, nếu bạn tìm SEA Games, chắc chắn bạn sẽ thấy, sẽ ấn tượng và… lụy.
Một kỳ Đại hội thể thao Đông Nam Á nữa đã trôi qua. Nhắc đến SEA Games 33, nhiều người sẽ nhớ về những điều tiêu cực, hài hước đến ngớ ngẩn. Tuy nhiên ở đâu đó, vẫn có chỗ cho sự đoàn kết, sự tôn trọng và những khía cạnh tốt đẹp.
Cảm ơn SEA Games 33. Hẹn hai năm nữa, ở Malaysia, tôi lại đi tìm SEA Games…




BÀI VIẾT KHÁC ⭢
Ayustina Delia Priatna: Chiến binh cầu vồng
Hành trình phi thường của FC Thun
Lặng lẽ SEA Games…
Còn gì đẹp hơn viết tiếp câu chuyện hòa bình?
Đừng bỏ lỡ, Điểm hẹn điện ảnh Pháp 2025!
14 câu chuyện “yêu Việt Nam” ở buổi tổng hợp luyện diễu binh
Người già, người trẻ sẵn sàng “Rock xuyên màn đêm”
Năm 2025 rồi, ai còn viết blog nữa?