Yan Diomande: “Anh sẽ để cả thế giới biết đến cái tên Roxane…”

Diomande

Trước thềm World Cup 2026, Yan Diomande đã kể lại câu chuyện của mình và người em gái Roxane trên tờ The Players’ Tribune. Thật buồn, Roxane giờ đây đã không thể đến Bắc Mỹ để theo dõi tuyển thủ Bờ Biển Ngà thi đấu ở Ngày hội bóng đá thế giới.

Em gái Roxane thân mến,

Em còn nhớ ngày ai đó mua cho anh một chiếc áo Manchester United hàng nhái không? Anh đã lấy bút lông màu đen tự tay viết dòng chữ “Ronaldo” và số 7 lên sau lưng áo.

Hồi đó, chúng ta đâu biết thế nào là giàu hay nghèo. Điều duy nhất chúng ta biết là hạnh phúc.

Em còn nhớ căn nhà ở Abidjan, nơi có đến 25 người cùng ngủ chung chứ? Mẹ thì muốn xem phim truyền hình, còn mọi người lại thích xem phim điện ảnh.

Em còn nhớ anh thường giả vờ ngủ sớm, rồi đợi đến nửa đêm mới lén vào phòng khách không? Anh vặn tivi thật nhỏ, chỉ khoảng hai nấc âm lượng thôi, rồi ngồi xem bóng đá trong bóng tối và mơ về một ngày nào đó.

Em còn nhớ khi người lớn thấy anh đá bóng trên nền đất, họ đặt biệt danh cho anh là “Roberto Carlos” vì những cú sút quá mạnh không? Và em có nhớ lúc đó, anh âm thầm khó chịu đến thế nào không? Bởi thần tượng của anh khi ấy là CR7 cơ mà.

Diomande

Em còn nhớ ngày anh phải rời nhà để đi đá bóng rất xa không? Khi ấy, anh mới 9 tuổi, đến học viện Inter Foot Sud Comoé, gần tận biên giới Ghana. Anh chỉ là một cậu bé, nhưng phải tự lập nơi đất khách.

Có lẽ, anh chưa từng kể với em câu chuyện này. Hồi đó, anh và mấy đứa trẻ khác thường lẻn vào làng ăn trộm khoai tây, vì bọn anh đói quá. Bọn anh còn bày ra cả một “phi vụ cướp ngân hàng”. Hai đứa đứng ra đánh lạc hướng chủ cửa hàng, còn 18 đứa khác thì tranh thủ chạy vào, mỗi đứa ôm được hai củ khoai rồi cắm đầu chạy.

Thật ra chúng chẳng phải loại khoai ngon gì cả.

Nhưng với bọn anh lúc ấy, đó là món ăn ngon nhất trên đời.

Hahaha.

Đến bây giờ, khoai tây vẫn là món anh thích nhất. Chỉ cần khoai luộc chan thêm chút dầu ăn là đủ.

Mỗi lần ăn, anh lại nhớ về những tháng ngày ấy.

Em còn nhớ ngày anh có đôi giày đá bóng đúng nghĩa đầu tiên không? Anh quý nó đến mức ôm đi ngủ mỗi đêm. Hồi nhỏ, anh lúc nào cũng đá bóng bằng đôi dép nhựa trắng. Đến tận bây giờ, mỗi lần về quê, anh vẫn xỏ đôi dép ấy để đá cùng mọi người.

Đó là truyền thống của tụi mình.

Em còn nhớ mỗi lần anh về nhà, em lại nói với mấy đứa bạn trong xóm:

“Sao các anh nghỉ tập rồi? Yan đâu có mua xe cho các anh. Muốn có tương lai thì phải tiếp tục cố gắng chứ”.

Lúc đó em mới 10 tuổi, mà đã hành xử như người đại diện của anh rồi.

Em còn nhớ những lần hai anh em ngồi mơ về nước Pháp không? Mình tưởng tượng sẽ được đi mua sắm, có một căn hộ của riêng mình. Anh sẽ trở thành một cầu thủ giàu có, có xe đẹp, có ngôi nhà thật lớn, để em không còn phải lo lắng bất cứ điều gì nữa.

Chính em là người luôn tin rằng anh có thể trở thành Cristiano Ronaldo tiếp theo, ngay cả khi mọi người xung quanh đều bật cười và cho rằng đó là chuyện viển vông.

Roxane

Em còn nhớ khi anh sang Mỹ học trung học vào năm 15 tuổi không? Anh nhớ nhà đến quằn quại.

Suốt mấy tháng đầu, anh gần như chẳng hiểu mọi người nói gì. Nhà trường xếp anh ngồi cạnh một cậu bé người Pháp, và cậu ấy phải dịch lại cho anh gần như mọi điều mà thầy cô giảng trên lớp.

Em còn nhớ cuộc gọi khi ấy không? Anh hào hứng kể:

“Em sẽ không tin đâu, học sinh ở đây còn cãi lại giáo viên cơ!”

Ở quê mình thì khác hẳn.

Chỉ cần đứng trước người lớn thôi, bọn mình còn không dám ngước mắt nhìn, chứ đừng nói đến chuyện cãi lời.

Em còn nhớ anh đã sốc thế nào khi thấy học sinh ở đây hút thuốc sau giờ học không?

Khi nghe anh kể, em chỉ cười rồi bảo rằng nghe cứ như anh đang sống trong một bộ phim truyền hình của Mỹ vậy.

Em còn nhớ những lần anh sang thử việc không? Ở Bournemouth, Chelsea, Rangers, Olympiacos, rồi Crystal Palace.

Anh còn nhớ có một buổi tập, Eberechi Eze và Michael Olise bước đến, vỗ vai anh rồi nói:

“Này nhóc, cậu đá hay thật đấy!”

Nhưng rồi…

Họ vẫn không ký hợp đồng với anh.

Đến cả các đội B ở MLS cũng không muốn có anh. Điều khiến anh day dứt nhất là chẳng ai nói cho anh biết vì sao. Người lớn lo mọi thủ tục. Họ chỉ đưa anh đi hết nơi này đến nơi khác ở châu Âu, còn câu trả lời anh nhận được, lần nào cũng chỉ là… “Không”.

Visa hết hạn.

Giấc mơ cũng khép lại.

Anh bị đưa trở về châu Phi, và hai anh em mình đã ôm nhau khóc.

Nhưng em là người chưa bao giờ ngừng tin tưởng anh.

Vài tuần sau, anh ký hợp đồng với Leganés. Và lần này, nước mắt của chúng ta là những giọt nước mắt hạnh phúc

Đó cũng là thời điểm anh vẫn còn biết mình có cảm xúc.

Còn bây giờ…

Anh chẳng còn cảm nhận được điều gì nữa.

Như thể anh không còn là một con người.

Diomande

Kể từ ngày em ra đi, trong anh chỉ còn là một khoảng trống.

Anh thậm chí còn không nghĩ mình đã rơi lấy một giọt nước mắt nào vào ngày họ báo tin em không còn nữa.

Anh chỉ…

Chết lặng.

Khi ấy mới chỉ vài tuần sau trận ra mắt của anh trong màu áo Leganés.

Có mấy ai mới 18 tuổi đã được ra mắt trong trận đấu với Real Madrid cơ chứ?

Mọi thứ khi ấy giống như một giấc mơ.

Rồi…

Chỉ trong chớp mắt, giấc mơ ấy biến thành cơn ác mộng.

Có người từ quê nhà liên tục gọi cho anh.

Lúc đầu, anh còn thấy khó chịu.

Anh không hiểu vì sao họ cứ gọi mãi như vậy.

Anh nhấc máy.

Người ở quê mình thì em cũng biết mà, chẳng bao giờ vòng vo hay chuẩn bị tinh thần cho người nghe.

Chỉ một câu lạnh lùng…

“Em gái mày mất rồi”.

“Cái gì cơ?”

“Con bé chết rồi”.

“Mọi người đang nói gì vậy?”

“Có người đã bỏ thứ gì đó vào đồ uống của nó trong một bữa tiệc… rồi nó không bao giờ tỉnh lại nữa. Con bé đi rồi”.

Em mới… 15 tuổi.

Chỉ mới 15 tuổi.

Cho đến tận bây giờ, anh vẫn chưa từng có câu trả lời.

Và anh cũng không biết liệu mình có thực sự muốn biết sự thật hay không.

Có thể, đó là vì lòng đố kỵ.

Cũng có thể đó chỉ là một trong những bi kịch vẫn thường xảy ra ở đất nước mình.

Hoặc… do anh không thể bảo vệ em.

Anh không biết.

Điều duy nhất anh có thể làm là tin vào sự sắp đặt của Chúa.

Ngoài điều đó ra, anh chẳng thể làm gì hơn.

Diomande

Anh không cố quên em.

Bởi anh biết, mình sẽ không bao giờ quên được.

Điều duy nhất anh có thể làm là biến nỗi đau ấy thành động lực để cố gắng nhiều hơn, để thực hiện tất cả những giấc mơ mà hai anh em mình từng cùng nhau vẽ nên.

Anh viết những dòng này vì anh không thể nói thành lời.

Anh viết vì muốn em biết rằng… anh sẽ không để em bị lãng quên.

Anh sẽ làm em tiếp tục sống mãi trong ký ức của mọi người.

Anh sẽ để cả thế giới biết đến cái tên Roxane.

Mọi điều anh làm trên sân cỏ… đều là vì em.

Đã có quá nhiều chuyện xảy ra kể từ ngày anh gặp em lần cuối…

Nếu em còn ở đây, có lẽ em cũng sẽ không tin nổi.

Thật ra…

Đến chính anh đôi lúc cũng chẳng dám tin.

Em biết điều gì điên rồ nhất không?

Sau trận ra mắt gặp Real Madrid, anh còn đổi áo với Kylian Mbappé.

Em còn nhớ những ngày hai anh em ngồi xem anh ấy trên ti vi không?

Em luôn cười rồi nói:

“Mbappé à? Anh ấy giỏi đấy… Nhưng anh trai em còn giỏi hơn”.

Có một điều mà anh đã từng nghĩ sai, đó là anh không còn muốn trở thành một người giàu có nữa.

Anh đã chứng kiến tiền bạc có thể thay đổi con người như thế nào. Thậm chí là cả những người trong gia đình.

Khi còn khoác áo Leganés, gần như toàn bộ số tiền mà anh kiếm được đều gửi về nhà.

Rồi đến một lúc nào đó, anh chẳng còn muốn có tiền nữa.

Nó chỉ trở thành một gánh nặng.

Mọi người chưa bao giờ ngừng xin anh.

Có lẽ họ nghĩ anh đã là triệu phú rồi.

Trong khi thực tế… Anh còn chưa có nổi một căn hộ cho riêng mình.

Anh sống ngay tại trung tâm huấn luyện, trong một căn phòng không có cả ti vi.

Cuộc sống của anh chỉ có hai thứ:

Bóng đá và ngủ.

Bóng đá rồi lại ngủ.

Anh không cần một ngôi nhà thật lớn.

Cũng chẳng cần những chiếc xe sang.

Điều duy nhất anh muốn là dồn tất cả những gì mình có cho bóng đá.

Để chứng minh với cả thế giới rằng…

Em gái anh đã đúng.

À… Đến đoạn này chắc em sẽ bật cười mất.

Khi chuyển sang RB Leipzig, anh lúc nào cũng… đến muộn.

À không… Thật ra anh đến đúng giờ.

Nhưng ở nước Đức, đến đúng giờ lại đồng nghĩa với việc… đến quá muộn.

Thế là em cũng đoán được anh đã làm gì tiếp theo rồi đấy.

Anh bắt đầu đến mọi nơi sớm hơn 90 phút.

Lúc nào anh cũng có mặt trước tất cả mọi người, đến mức các đồng đội đặt cho anh biệt danh: “The German”.

Anh lúc nào cũng làm mọi thứ đến mức cực đoan.

Không bao giờ biết làm vừa đủ.

Em vẫn thường nói anh như thế mà.

Bây giờ, sân bóng là nơi duy nhất khiến anh cảm thấy mình thực sự thuộc về.

Ở đó, anh thấy lòng mình bình yên.

Ở đó, anh có thể trò chuyện với em.

Chỉ tiếc rằng… em không còn ở đây để anh có thể nói với em một câu:

“Chúng ta làm được rồi”.

Mọi điều em từng nói đều đã trở thành sự thật.

Ngày mai, đội tuyển sẽ lên đường dự World Cup.

Lần này là thật.

Anh trai của em sẽ khoác áo tuyển Bờ Biển Ngà, giống như Didier Drogba, Yaya Touré, Gervinho…

Với anh, World Cup không đơn thuần là một giải đấu.

Đó là một sân khấu.

Là cơ hội để anh cho cả thế giới thấy điều mà em đã nhìn thấy ở anh từ rất lâu.

Mỗi lần ghi bàn… anh sẽ khiến tất cả mọi người biết đến tên em.

Anh sẽ không để họ quên em.

Em vẫn luôn nói rằng anh có thể còn giỏi hơn cả Cristiano Ronaldo.

Nếu gặp anh ấy ở World Cup… anh sẽ gửi lời chào thay cả phần của em.

Anh hứa đấy!

Anh sẽ biến lời tiên đoán của em thành hiện thực.

Ngay từ khi anh còn chưa có nổi một đôi giày đá bóng tử tế, em đã đi khắp nơi và nói với mọi người:

“Anh trai em sẽ trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới”.

Anh sẽ chứng minh rằng… em đã đúng.

Hoặc anh sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để điều đó trở thành sự thật.

Anh trai của em,

Yan.

Cà phê

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *