– Này anh bạn, tại sao Ayustina lại mặc áo trắng, còn cả đội đều khoác áo đỏ?
– À, vì cô ấy là nhà vô địch quốc gia của chúng tôi.
Vị HLV đội tuyển xe đạp Indonesia trả lời tôi như vậy, kèm theo một nụ cười đầy tự hào. Ayustina Delia Priatna giành đến 7 huy chương vàng tại giải VĐQG qua các năm. Nhưng thực ra, đẳng cấp của Priatna từ lâu đã vượt ra biên giới của đất nước vạn đảo. Cô gái nhỏ nhắn đến từ Bandung sở hữu bảng thành tích đáng nể, đặc biệt với sở trường cá nhân tính giờ. Ở nội dung này, cô từng giành Huy chương vàng SEA Games 2021 – kỳ đại hội tổ chức tại Việt Nam. Điều khiến người ta nể phục hơn cả, là chiến tích ấy được tạo nên trong hoàn cảnh khắc nghiệt: chịu khát suốt quãng đường 30km cuối vì sự cố ở khu tiếp nước.
Năm 2022, Priatna bước lên bục nhận Huy chương bạc tại Giải vô địch châu Á. Đến năm 2025, cô một lần nữa chạm tới đỉnh cao SEA Games, lần này diễn ra trên đất Thái Lan. Sau thế hệ của Nguyễn Thị Thật và Jutatip Maneephan, xe đạp Đông Nam Á đã tìm thấy một biểu tượng mới – một cái tên mà người hâm mộ sẽ còn nhắc đến nhiều, rất nhiều lần nữa trong tương lai.

Tôi may mắn được gặp Priatna tại Biwase Tour of Vietnam 2026 và Giải xe đạp nữ quốc tế TP.HCM lần thứ XVI năm 2026 – Cúp Biwase. Những gì cô thể hiện không chỉ là nỗ lực, mà còn là một thứ tinh thần thi đấu khiến người ta phải lặng đi vì khâm phục. Priatna thắng chặng mở màn Biwase Tour of Vietnam trong cảm xúc vỡ òa. Nhưng cũng từ đó, cô bước vào hành trình bảo vệ áo vàng gần như một mình. Khi các đồng đội không đủ khả năng hỗ trợ, cô phải chủ động tìm kiếm cơ hội cho bản thân: tự tấn công, tự kéo đoàn đông bắt kịp tốp đầu, tự rượt đuổi và tự bám theo những tay đua châu Âu đẳng cấp cao trên những cung đèo khắc nghiệt.
Đến chặng thứ tư, khi bị bỏ lại phía sau và đánh mất chiếc áo vàng, Priatna đã bật khóc. Đó là cảm xúc rất thật. Nhưng điều khiến cô trở nên đặc biệt không phải là những giọt nước mắt ấy, mà là cách cô đứng dậy ngay sau đó. Chỉ một thoáng yếu lòng, rồi lại là vẻ mặt rạng rỡ quen thuộc, với nụ cười trước ống kính máy quay khi trả lời phỏng vấn, trong những tấm ảnh lưu niệm, và cả khi cô ký tặng người hâm mộ.
Bước sang giải đấu tiếp theo, cái giá của sự nỗ lực đã dần bộc lộ. Priatna không còn đủ thể lực để duy trì phong độ. Ở chặng cuối, cô bị sốt, phải nhập viện và chấp nhận bỏ cuộc. Một cái kết không trọn vẹn, nhưng lại càng làm rõ hơn hành trình mà cô đã trải qua – hành trình của sự cống hiến đến tận cùng.

Ở khu vực Đông Nam Á, ngoài quê hương Việt Nam, tôi luôn dành một tình cảm đặc biệt cho Indonesia – không chỉ bởi thể thao, mà còn bởi những giá trị văn hóa, những câu chuyện giàu cảm hứng. Từ cuốn sách “Chiến binh cầu vồng” đến giai điệu hào hùng của “Indonesia Raya”, tất cả đều mang đến sự xúc động mãnh liệt. Và giờ đây, trong những ký ức, tôi sẽ nhớ thêm một hình ảnh: Ayustina Delia Priatna – chiến binh thực thụ trên đường đua.
Priatna không chỉ thi đấu để giành chiến thắng, mà còn như thể đang kể một câu chuyện về ý chí, về lòng kiên cường, và về vẻ đẹp của tinh thần không bỏ cuộc. Cô không phải lúc nào cũng đứng hạng nhất, nhưng luôn khiến mỗi cuộc đua trở nên giàu cảm xúc hơn cả.
Một ngày nào đó, người hâm mộ sẽ lại thấy một Priatna nhỏ bé trên đường đua tỏa sáng theo cách của riêng mình…
Hẹn gặp lại bạn, Ayustina!



BÀI VIẾT KHÁC ⭢
Ayustina Delia Priatna: Chiến binh cầu vồng
Hành trình phi thường của FC Thun
Lặng lẽ SEA Games…
Còn gì đẹp hơn viết tiếp câu chuyện hòa bình?
Đừng bỏ lỡ, Điểm hẹn điện ảnh Pháp 2025!
14 câu chuyện “yêu Việt Nam” ở buổi tổng hợp luyện diễu binh
Người già, người trẻ sẵn sàng “Rock xuyên màn đêm”
Năm 2025 rồi, ai còn viết blog nữa?