Alireza Beiranvand: Cậu bé chăn cừu trở thành biểu tượng của bóng đá Iran

Beiranvand

Alireza Beiranvand vừa tỏa sáng rực rỡ với hàng loạt pha cứu thua xuất thần trong trận đấu giữa Bỉ và Iran ở World Cup 2026. Thế nhưng, ít người biết rằng chàng thủ môn 33 tuổi đã phải trải qua hành trình rất dài và chông gai, từ những ngày thơ ấu.

(Lược dịch từ bài “Alireza Beiranvand: from sleeping rough to the World Cup with Iran” của The Guardian vào tháng 6/2018)

Alireza Beiranvand sinh ra tại Sarabias, tỉnh Lorestan, trong một gia đình du mục luôn rong ruổi khắp vùng quê để tìm đồng cỏ cho đàn cừu. Là con cả trong nhà, anh sớm phải lao động để đỡ đần cha mẹ. Công việc đầu tiên của Beiranvand là chăn cừu. Mỗi khi có thời gian rảnh, cậu bé lại cùng bạn bè chơi bóng đá và Dal Paran.

Dal Paran là trò chơi dân gian ở Iran, với luật đơn giản là thi xem ai ném đá được xa nhất. Thoạt nghe có vẻ chẳng liên quan gì đến bóng đá, nhưng nhiều năm sau, chính trò chơi ấy lại vô tình tạo nên một trong những “vũ khí” lợi hại nhất của Beiranvand.

Năm 12 tuổi, gia đình Beiranvand quyết định định cư tại Sarabias. Anh gia nhập một đội bóng địa phương và ban đầu được xếp đá ở vị trí tiền đạo. Thế nhưng, khi thủ môn của đội dính chấn thương, Beiranvand được đưa vào trấn giữ khung thành. Chỉ với một pha cứu thua xuất sắc, cậu đã thuyết phục mọi người để mình tiếp tục bắt chính. Từ khoảnh khắc đó, Beiranvand tin rằng mình sinh ra để trở thành một thủ môn.

World Cup 2018.
Alireza Beiranvand được bắt đầu được biết đến từ tình huống cản cú sút penalty của Cristiano Ronaldo ở World Cup 2018.

Tuy nhiên, cha của anh lại phản đối quyết liệt.

Giống như nhiều bậc phụ huynh ở Iran thời bấy giờ, ông Morteza Beiranvand không tin bóng đá có thể trở thành một nghề nghiệp ổn định. Ông muốn con trai từ bỏ giấc mơ sân cỏ để làm một công việc bình thường.

“Cha tôi ghét bóng đá. Ông luôn bắt tôi phải đi làm việc khác. Thậm chí, ông còn xé cả quần áo và găng tay của tôi. Có nhiều lần tôi phải bắt bóng bằng tay trần” – Alireza Beiranvand chia sẻ với The Guardian.

Không chấp nhận khép lại ước mơ, chàng thủ môn trẻ quyết định bỏ nhà lên Tehran để tìm kiếm cơ hội khoác áo một trong những đội bóng lớn của thủ đô.
Anh phải vay tiền của người họ hàng để mua vé xe buýt lên đường. Và định mệnh dường như đã mỉm cười ngay trên chuyến xe ấy. Beiranvand tình cờ gặp HLV Hossein Feiz, người dẫn dắt một CLB địa phương. Vị chiến lược gia này đồng ý cho anh tập luyện nếu có thể đóng 200.000 toman (khoảng 30 bảng Anh).

Nhưng vấn đề là Beiranvand không có nổi số tiền đó, và cũng chẳng biết mình sẽ ngủ ở đâu khi đêm xuống. Beiranvand đã trải qua những đêm ngủ quanh Tháp Azadi – biểu tượng của Tehran, nơi nhiều người nhập cư nghèo tụ tập để kiếm sống. Có lần, một người bán hàng trẻ tuổi ngỏ ý cho anh ở nhờ, và Beiranvand đã nhận lời. Thế nhưng, trên đường đến nhà người ấy, anh đổi ý, quay trở lại trung tâm huấn luyện của đội bóng mà mình đang thử việc mỗi ngày.

“Tôi ngủ ngay trước cổng CLB. Sáng hôm sau thức dậy, tôi thấy có rất nhiều đồng xu nằm cạnh mình. Mọi người tưởng tôi là người ăn xin! Nhưng nhờ số tiền đó, lần đầu tiên sau rất lâu ngày, tôi mới có được một bữa sáng thật ngon”. – Beiranvand kể lại.

Cuối cùng, HLV Hossein Feiz cũng quyết định trao cơ hội cho Beiranvand mà không yêu cầu anh phải đóng khoản phí tập luyện. Ông còn nhờ đội trưởng của CLB giúp đỡ cậu thủ môn trẻ. Beiranvand ở nhờ nhà người đồng đội ấy khoảng hai tuần, trước khi xin được việc trong một xưởng may của cha một cầu thủ khác để vừa kiếm sống, vừa có chỗ ngủ qua đêm.

Beiranvand
Mới đây, anh tiếp tục tỏa sáng trong trận Bỉ – Iran ở World Cup 2026.

Sau đó, anh chuyển sang làm tại một tiệm rửa xe. Nhờ chiều cao vượt trội, Beiranvand trở thành người chuyên rửa những chiếc SUV. Chính tại đây, đã xảy ra một kỷ niệm mà sau này anh không bao giờ quên.

Một ngày nọ, huyền thoại Ali Daei của bóng đá Iran lái xe đến tiệm để rửa. Các đồng nghiệp lập tức khuyên Beiranvand đến bắt chuyện, kể về hoàn cảnh của mình và nhờ cựu tiền đạo từng khoác áo Bayern Munich giúp đỡ để theo đuổi sự nghiệp bóng đá.

Nhưng anh đã từ chối.

“Tôi biết rằng nếu mình mở lời với ông Daei, chắc chắn ông ấy sẽ giúp. Nhưng tôi quá ngại để đến nói chuyện và kể về hoàn cảnh của bản thân”.

Thay vì tìm kiếm một lối tắt, Beiranvand chọn tự mình vượt qua mọi khó khăn. Anh tin rằng nếu đủ nỗ lực, thành công rồi sẽ đến bằng chính đôi tay của mình.

Không lâu sau đó, Beiranvand gặp một HLV của CLB Naft Tehran và được nhận vào đội. Ban đầu, CLB cho anh ở tạm trong một phòng cầu nguyện của sân tập. Thế nhưng, sau một thời gian, ban lãnh đạo thông báo rằng anh không thể tiếp tục ngủ ở đó.

Một lần nữa, Beiranvand lại phải tìm việc chỉ để có chỗ ngả lưng mỗi đêm. Anh xin vào làm tại một tiệm pizza. Nhưng số phận dường như vẫn chưa ngừng thử thách chàng thủ môn trẻ.

Một ngày nọ, vị HLV của Naft Tehran – người hoàn toàn không biết học trò mình đang phải đi làm thêm để mưu sinh – ghé vào tiệm mua pizza. Beiranvand cố tránh mặt, không muốn thầy nhìn thấy mình trong bộ đồng phục phục vụ. Thế nhưng, ông chủ cửa hàng lại yêu cầu anh trực tiếp ra gặp khách. Sau hôm ấy chỉ vài ngày, Beiranvand quyết định nghỉ việc.

Mọi chuyện càng trở nên khó khăn. Cuối cùng, Beiranvand chấp nhận trở thành công nhân quét đường. Có những ngày, anh phải một mình quét dọn cả một công viên rộng lớn. Khối lượng công việc nặng nhọc khiến anh rất khó duy trì thể trạng để tập luyện và thi đấu.

Biến cố tiếp tục ập đến khi Beiranvand bị Naft Tehran thanh lý hợp đồng vì tự ý tập luyện cùng một đội bóng khác rồi dính chấn thương. Anh chuyển sang Homa với hy vọng làm lại từ đầu, nhưng HLV của đội bóng này lại không mặn mà với việc trao một bản cam kết dài hạn. Khi ấy, Beiranvand thực sự cảm thấy giấc mơ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp đang dần khép lại.

Đúng vào lúc tuyệt vọng nhất, một cuộc gọi đã thay đổi tất cả.

Beiranvand
Ở tuổi 33, World Cup 2026 có thể là giải đấu lớn cuối cùng của Beiranvand với tuyển Iran.

HLV đội U23 Naft Tehran liên lạc với anh và nói rằng, nếu chưa ký hợp đồng với CLB nào khác, anh có thể quay trở lại.

“Có lẽ đó là số phận. Nếu HLV của Homa đồng ý ký hợp đồng với tôi khi ấy, có lẽ tôi đã không bao giờ đạt được đẳng cấp như ngày hôm nay”. – Beiranvand nhớ lại.

Đôi khi, cánh cửa khép lại không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là sự chuẩn bị cho một cánh cửa lớn hơn đang chờ được mở ra.

Sự nghiệp của Beiranvand từ đó bắt đầu cất cánh.

Anh lần lượt được triệu tập lên đội tuyển U23 Iran trước khi trở thành thủ môn số một của Naft Tehran. Nhưng điều khiến tên tuổi của Beiranvand được truyền thông quốc tế biết đến lại bắt nguồn từ chính trò chơi tuổi thơ mang tên Dal Paran.

Nhiều năm ném đá khi còn chăn cừu đã giúp anh sở hữu sức mạnh cánh tay phi thường. Nhờ đó, Beiranvand có thể ném bóng xa hơn hầu hết các thủ môn khác. Năm 2014, cả thế giới phải chú ý khi anh thực hiện một cú ném bóng dài gần 70 mét, kiến tạo cho đồng đội ghi bàn trong trận đấu với Tractor Sazi. Pha bóng đặc biệt ấy nhanh chóng xuất hiện trên hàng loạt mặt báo quốc tế và trở thành dấu ấn làm nên thương hiệu của thủ môn người Iran.

Đến năm 2015, Beiranvand chính thức giành vị trí số một trong khung gỗ đội tuyển Iran. Anh giữ sạch lưới tới 12 trận ở vòng loại World Cup, góp công lớn giúp Team Melli giành vé đến World Cup 2018 tại Nga một cách đầy thuyết phục.

Nhìn lại hành trình của mình, Beiranvand chia sẻ:

“Tôi đã phải trải qua rất nhiều gian khổ để biến ước mơ thành hiện thực. Nhưng tôi chưa bao giờ muốn quên những ngày tháng ấy, bởi chính chúng đã tạo nên con người của tôi ở hiện tại”.

Từ cậu bé chăn cừu, từng ngủ ngoài đường, rửa xe, làm phục vụ quán pizza và quét đường để nuôi giấc mơ bóng đá, Alireza Beiranvand đã trở thành thủ môn số một của Iran và là biểu tượng cho nghị lực vượt lên nghịch cảnh. Đôi khi, những cú ném xa nhất trong cuộc đời không đến từ đôi tay, mà đến từ ý chí không bao giờ chịu khuất phục.

Cà phê

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *